Toggle navigation
5book.vn
30.01.2014
Bàn luận truyện Tam Quốc Diễn Nghĩa tác giả La Hán Trung thể loại Kiếm hiệp 
 15 bàn luận
boithuynhatchien 30.01.2014
qua hay
mr.cafeda 09.10.2014
doc di doc lai van thay hay
ngayhomqua79 03.01.2015
ad ơi các chương bị thiếu nhiều quá, mong ad kiểm tra lại
thonnu-datinh 24.04.2016
tìm nguồn khác mà up lại cho đầy đủ. Thiếu chương thiếu đoạn, không xuống dòng, bản dịch kém.
alex.min 18.07.2018
@thonnu-datinh tỷ có thể chỉ cho tiểu đệ nguồn nào khác mà không thiếu chương thiếu đoạn không ? ta sợ những nguồn khác mà tiểu đệ tìm lại thiếu đoạn nữa lại mất vài phần hay của bộ 
thonnu-datinh 19.07.2018
Ta chịu @alex.min bản nhân đọc quyển trục ở nhà. Trên này chỉ là tham khảo
thonnu-datinh 2 tuần trước
Lưu Thiện bị kẻ đời sau vô tri gán cái biệt hiệu A Đẩu cho những kẻ ngu xuẩn thiểu năng. Thực chất kẻ xuẩn ngốc lại là bọn chúng.
 Tiền chủ là Lưu Bị trước khi chết giao Giang sơn cho Gia Cát Lượng (GCl), hậu chủ Lưu Thiện đã đánh ván bài trí lực vs vị Tướng phụ này bằng cách giao binh mã tiến đánh Nguỵ, vừa lợi dụng sự hư vinh của GCl muốn lưu danh sử sách là thầy của thiên hạ (GCl từng giảng đạo thống thiên hạ cho Lưu Bị thì huống chi là A Đẩu); vừa muốn thể hiện ta ko là ai để tự quyết ta là ai. Chẳng thế mà ông vẫn cầm quyền thêm được 40 năm chứ ko bị thủ tiêu soán vị như Tào gia. Đó là quyền nghi.
 Vs nước Nguỵ, ông biết mình là ai mà tuỳ nghi. Thời điểm tiền chủ mất thì Thục thua Ngô liểng xiểng, kinh tế và quân binh cạn kiệt. Đất Thục lại là vùng man di cằn cỗi. Bên Ngô cũng chẳng khá hơn mấy tí lại liên kết như thời cha chú thì là điều ko thể. Tính xa hay gần đều chỉ có thể chống cự mà thôi. Hi vọng chỉ có Khương Duy và GCl để chống lại hùng binh đất Nguỵ vốn đang cả kinh tế lẫn chính trị ổn định. Ván cược vốn đã thua quá nửa, khi GCl qua đời thì là thua mười mươi. Nếu là hôn quân coi bách tính như cỏ rác, thiên hạ là vật riêng thì ko đời nào lại hạ mình đi đầu hàng giúp dân Thục tránh kết cục tàn sát vô ích; vì dù thua cũng có thể tháo chạy. Ván bài hàng Nguỵ là lấy tính mạng chính mình để cứu trăm họ đất Thục. Đó là nhân đức.
 Là ông vua mất nước, ông quá hiểu cách mà họ Tư Mã đối xử vs mình sẽ ảnh hưởng đến con dân đất Thục. Chỉ cần có chút biểu hiện phản kháng thì đất nước cũ lẫn bách tính ko thể nào yên ổn. Bởi vậy mà ông phải gạt bỏ danh dự của kẻ từng làm đế, nén nỗi bi thống mất nước mất nguồn cội mà đóng vở kịch với Tư Mã Chiêu, một người cực kì đa nghi. Phần mớm lời của Khước Chính về mồ mả tổ tiên ở Lũng Thục, ông cũng là diễn để kẻ đa nghi kia hoàn toàn ko còn đề phòng mình. Đó là nhẫn.
 Một ông vua đầu hàng, lại được phong An lạc công , được phong hầu, sống trọn vẹn cuộc sống con cái thê tử há được mấy ai. Xét theo tiền chủ Lưu Bị vốn thua là chạy thoát thân rồi bỏ mặc vợ con thì ông là người tình nghĩa chán.
 Dân Tàu gán danh ông cho kẻ nhu nhược và đần độn, nhưng họ ko hiểu thời thế loạn lạc và vô tình này vốn là thứ ko thể bàn bằng đạo lý hay nhân quan phù phiếm. Kẻ làm tốt bổn phận như A Đẩu nếu là thời bình thì chắc ko nên chê trách như vậy.
Dựa vào tích xưa vô căn cứ lại ko hiểu kế quyền mưu, liền mặc định ông là kẻ kém cỏi và hèn nhát, đất nước xưng là Hoa Hạ âu cũng chỉ đến như vậy.
nhuanao 2 tuần trước
@thonnu-datinh tỷ ta tưởng ngài chỉ thick ngôn tình , hóa ra cũnv thick tam quốc ah 😁😁😁
thonnu-datinh 2 tuần trước
@nhuanao Tam Quốc chính là 1 ổ đam mỹ ngôn tình )
nhuanao 2 tuần trước
@thonnu-datinh tam quốc có yaoi nhìu ghê đó tỷ
Đăng nhập hoặc đăng ký để gởi bài.