Toggle navigation

Q13 - Chương 40: Minh giới và Minh vương​

Dịch: Kavin Tran

Tất nhiên, mấy người Sở Hạo không biết quân đội luân hồi ở bên kia xảy ra chuyện gì. Theo sự dẫn đường của Io, bọn họ đang đi tới minh giới, càng tới gần minh giới, mọi thứ càng thêm vắng lặng. Lúc trước thỉnh thoảng còn xuất hiện một số động vật hoang dã, khi đến đây đã không còn bất cứ động vật nào, thậm chí ngay cả quái thú cũng không có. Theo như lời của Io, sinh vật duy nhất có thể sinh tồn ở trong phạm vi minh giới, chỉ có quái vật chó ba đầu, đây là một loại quái vật có thể dựa vào việc chiếm đoạt linh hồn để sinh tồn, được người đời gọi là thú giữ cửa ở địa ngục. Trong thực tế, đây chỉ là một loại quái thú, cũng không phải là binh lính dưới trướng của Hades, chỉ là một loại sinh mạng thể sinh tồn ở gần minh giới mà thôi.

Cứ thế đi tiếp, khi sắp đến Stygian, cũng đã vào ban đêm, mọi người liền xây dựng doanh trại cách Stygian khoảng 10km, sau đó đốt lửa hạ trại, phân công lính tuần canh phòng, vân vân. Lúc này, Perseus cùng với hai anh em thợ săn chạy đi săn giết được một con chó địa ngục... Ấu thú(1), mới chỉ có hai cái đầu.

"Thật ra, nói là ấu thú cũng không hoàn toàn chính xác, từ tuổi tác mà nói, con chó hai đầu này đúng là đã trưởng thành, thậm chí cho đến khi nó già rồi chết đi cũng không cách nào mọc ra cái đầu thứ ba. Điều này là do huyết thống và thực lực, có lẽ còn liên quan đến các yếu tố ẩn khác, ta cũng không rõ lắm. Nghe nói có rất nhiều quái thú, cự thú, thậm chí còn có ma thú, bọn chúng đều có tổ tiên ban đầu. Trong truyền thuyết, tổ tiên của chúng còn cường đại hơn cả thần, con cháu của bọn chúng được di truyền lực lượng và huyết mạch, nhưng lại không hoàn chỉnh. Không chỉ có chó địa ngục là như vậy, ngay cả lôi ưng, rắn chín đầu,… Rắn chín đầu mạnh nhất mà ta từng thấy cũng chỉ có bảy cái đầu, lôi ưng thủ lĩnh cao không quá hai mét, mà lôi ưng trong truyền thuyết phải cao đến bảy mét, toàn thân đều là sấm sét, còn có thể dẫn động thiên lôi. Thậm chí, uy lực của lôi ưng trong truyền thuyết phải tương đương với Zeus."

Ở trong doanh trại, Io đang nói cho mọi người những hiểu biết của mình về các loại sinh vật trong truyền thuyết, mà Sở Hạo ở bên cạnh thì đang nghe cuồng nhiệt, mặc dù biểu tình của hắn vẫn là cái dáng vẻ ta đã biết rồi, nhưng hắn lại đang để những tin tức này khắc sâu vào trong trí nhớ. Bây giờ, có lẽ còn chưa dùng tới những tin tức này, nhưng theo sự phát triển của thế giới luân hồi, tương lai chắc chắn sẽ có lúc cần dùng đến, huống hồ bên trong những tin tức này còn có thâm ý.

Sau khi Io kể xong chuyện về những sinh vật trong truyền thuyết này, cơm tối cũng đã làm xong, ngoại trừ thức ăn được mang theo, còn có thịt chó địa ngục vừa săn được. Chỉ là, như đã nói qua, chó địa ngục có hình thù rất kỳ dị, nhưng thịt lại ngon vô cùng, nhiều mỡ lại không béo, có chút giống với thịt bê vậy. Mà sau khi Sở Hạo và Trương Hằng cùng với kia mấy tên binh lính quân đội luân hồi ăn xong, bọn họ cảm thấy bụng đang nóng lên, nhưng không phải là đau, mà là cảm giác ấm áp thoải mái. Điều này cho bọn họ một xác nhận, thịt này thật sự không phải là thịt bình thường.

"Nói không chừng... Thường xuyên ăn thịt chó địa ngục, độc giác thú(3) hay những sinh vật trong truyền thuyết, có thể sẽ nhanh chóng thức tỉnh đấu khí. Điều này thuận lợi hơn rất nhiều so với dừng chân một thời gian dài tại vị diện cao ma."

Sở Hạo nói với âm thanh cực nhỏ, chỉ có Trương Hằng ở bên cạnh hắn là nghe được, mà Trương Hằng lập tức tạo ra cái dáng vẻ khôi hài, cũng nhỏ giọng nói: "Ý của ngươi là, ăn càng nhiều thịt của những sinh vật kia liền có thể có đấu khí? Chính là cái kiểu, cả người phát ra ánh sáng lòe loẹt đó?"

"Chỉ là có thể mà thôi!" Sở Hạo tức giận nói: "Ngươi đừng có làm những cái bộ dạng như vậy nữa có được không, vừa nói thầm, vẻ mặt lại vừa bỉ ổi, cứ như là muốn người khác phải chú ý vậy... Ta chỉ là nói tới một loại khả năng mà thôi, dù sao chúng ta cũng sinh ra và lớn lên ở vị diện không ma, không có cơ hội nghiên cứu các thuộc tính ở vị diện có ma, cũng không thể biết cách thức tỉnh đấu khí hay nội lực. Cho nên, chỉ có thể từ một vài phán đoán suy luận ra mà thôi, suy luận đơn giản nhất chính là, khác biệt lớn nhất giữa hai vị diện không ma và có ma chính là là linh khí, mà bản chất của linh khí là để cho các loài sinh vật hoặc không phải sinh vật hấp thu, từ đó sinh ra các loại biến hóa ở vị diện có ma, như nội lực, đấu khí, ma pháp, hoặc là dị năng... Nói đơn giản một chút, chính là số lượng linh khí hấp thu ít hay nhiều, tạo nên sự khác biệt giữa các vị diện có ma và không ma, giữa vị diện thấp ma và cao ma. Như vậy, để hấp thu được nhiều linh khí, còn việc gì khác ngoài ăn? Cho nên, dựa trên suy luận đơn giản nhất, thức ăn ở cái thế giới này, đặc biệt là thịt của các quái thú cao cấp, tuyệt đối có thể làm cho người ta mau chóng có đấu khí, nội lực hoặc là dị năng."

Nhất thời, Trương Hằng như bừng tỉnh hiểu ra nói: "À há, ta hiểu, ý của ngươi chính là, từ vị diện thấp ma đến cao ma, tham ăn sẽ trở thành vô địch?"

"... Ngươi nói có đạo lý như vậy, ta không còn lời nào để cãi..." Sở Hạo tức giận nói.

" Được!"

Trương Hằng bỗng nhiên tạo ra bộ dạng cố gắng, sau đó đưa mắt nhìn tất cả mọi người ở xung quanh, trực tiếp đi tới đống lửa, cầm lấy một cái chân sau của con chó địa ngục đã được nướng chín bẻ một cái, sau đó không coi ai ra gì trở lại chỗ ngồi của hắn, tiếp theo liền ăn ngấu nghiến. Có thể nói, con chó địa ngục này cũng không giống như các loài chó trên địa cầu, có thể gọi là cự lang(3), nó phải to bằng một con trâu lớn trên địa cầu. Cho nên, tuyệt đối không phải chỉ một người mà có thể ăn hết cả một cái chân sau...

Sở Hạo đã cạn lời với Trương Hằng, hắn cũng không thèm để ý tới tên sát thủ khôi hài ngu ngốc này nữa, chỉ ăn một ít lương khô đơn giản, sau đó tự mình đi về hướng Stygian. Hắn muốn tận mắt nhìn Stygian một chút, hắn rất có hứng thú đối với cái thế giới này, không, phải là rất có hứng thú với cái thế giới sau khi chết.

Từ sau khi Sở Hạo tiến vào thế giới luân hồi, hắn thường xuyên tìm hiểu các loại thần thoại, lịch sử, khoa huyễn, quỷ quái, truyền thuyết, ca dao ở khắp mọi nơi, các loại kiến thức, tin tức, thậm chí ngay cả những tin tức giả tưởng, ví dụ như series SCP(4), hoặc là series thần thoại Cthulhu(5), vân vân. Mà hắn biết, ở trong rất nhiều văn minh trên toàn cầu, đều có nhắc tới một con sông sau khi chết, hơn nữa con sông này chính là nơi đầu tiên mà linh hồn mới tử vong đi tới. Ví dụ như sông nại hà trong thần thoại Trung quốc, sông Sanzu trong thần thoại Nhật Bản, hoặc là Stygian (sông Styx) trong thần thoại Hy Lạp… Đây thật sự là một chuyện rất kỳ quái.

Phải biết rằng, nền văn minh cổ đại trao đổi rất ít thông tin với nhau, thậm chí có vài nền văn minh không tiếp xúc với bên ngoài, tất cả đều rải rác ở khắp nơi trên địa cầu. Mà dưới tình huống như vậy, không hẹn mà cùng miêu tả giống nhau một con sông ở thế giới sau khi chết. Nếu nói là trùng hợp, không phải là quá mức trùng hợp chứ?

"Stygian sao?"

Ở trong bóng tối, Sở Hạo không có bất kỳ lo lắng nào khi đi về phía bên bờ sông Stygian, quả thật hắn cũng không có gì để lo lắng. Ở trên cái thế giới này, có lẽ, thực lực của hắn chỉ kém hơn chư thần, hoặc là một vài sinh vật trong truyền thuyết, ví dụ như hải yêu, đoán chừng hắn cũng không thể đánh lại được, nhưng thực lực của hắn hoàn toàn có thể áp đảo tuyệt đại đa số sinh vật trên cái thế giới này. Sau khi hắn có thần cách, thực lực đã mạnh đến một điểm giới hạn, mà hắn lại tương đối rõ ràng điểm giới hạn này, cho nên, hắn không có một chút lo lắng nào khi đi tới Stygian.

Cứ như vậy, Sở Hạo rất thoải mái đi tới bên bờ Stygian, hắn nhìn thấy một mảng rộng lớn giống như "Dòng sông", không nhìn thấy bờ bên kia. Phải biết rằng, giờ phút này, thị lực của Sở Hạo cũng không còn như người bình thường, mắt của hắn có thể nhìn ra xa rõ ràng giống như ống nhòm vậy, hơn nữa tầm mắt vào ban đêm cũng không gặp trở ngại. Hắn có thể nhìn thấy ít nhất mấy chục cây số trở lên, vậy mà cũng không thể nhìn thấy bờ bên kia của Stygian.

(Bình loạn và ủng hộ nhóm dịch tại vohanthegioi.com)

"Không cần tiếp tục nhìn, Stygian không tồn tại khúc cuối, ít nhất từ phương diện vật lý là không tồn tại, huống hồ đây chỉ là một nhánh của Stygian, thật ra thì ngài cũng có thể xem nơi này là một phần nhỏ bên ngoài hình chiếu của vị diện đặc thù được đặt tên là Stygian. Mà chỗ ngài nhìn thấy ở đây chỉ là một phần nhỏ hình chiếu của vị diện đặc thù mà thôi, Stygian thực sự, nó tồn tại ở tầng thứ cao hơn, phải là thánh nhân, hoặc là thần cấp cao mới có thể nhìn thấy và hiểu được nó. Nếu nhất định phải hình dung và giải thích, như vậy, ngài cứ xem Stygian là một loại khái niệm, một loại khái niệm tồn tại trong đa nguyên vũ trụ, tương tự với vực sâu không đáy..."

Khi Sở Hạo đang nhìn vào cái gọi là "Dòng sông" vô cùng vô tận này, một âm thanh vang lên ở sau lưng hắn, nghe qua, chính là âm thanh của Hades, cũng là một trong những mục tiêu chủ yếu của hắn, nhưng tạo cho hắn một cái cảm giác không tưởng tượng nổi cùng với không giải thích được chính là, cái thanh âm này hoàn toàn không nên do Hades nói ra. Cho nên, hắn lập tức quay đầu lại, quả nhiên Hades đã đứng ở sau lưng hắn, mà giờ khắc này, Hades trông rất khác với hình ảnh gian trá trong phim điện ảnh. Nếu nhất định phải hình dung, cảm giác như Hades bi thương hơn là đáng sợ, thậm chí còn có một loại mùi vị nhân từ.

"Lần nữa gặp mặt, chủ nhân của ta, Hạo..."

Hades là một ông lão, giờ phút này hắn đang mỉm cười, nhưng lời nói trên miệng lại không ngừng, hắn tiếp tục nói: "Có thể cùng ngài gặp mặt ở nơi này, thật là một chuyện hết sức bất ngờ, đạo tiêu đang đi đến hồng hoang hải nhãn, do vậy nên sự quản chế và giám sát của hắn sinh ra sơ hở trong một khoảng thời gian ngắn. Chỉ là thời gian của ta cũng không nhiều lắm, chỉ có năm mươi bảy giây, cho nên, ta tận lực nói tóm tắt."

"Ngài phải hoàn thành đại nguyện(6) của ngài, muốn được như vậy, trước tiên ngài nhất định phải tìm được trí nhớ, ít nhất là một bộ phận trí nhớ. Tiếp theo, chỉ có đại nguyện và trí nhớ thì không thể hoàn thành bất cứ chuyện gì, cho nên, ngài nhất định phải lấy lại được lực lượng của ngài, trí nhớ và lực lượng của ngài đều ở bên trong mảnh vỡ trung tâm đang được bảo tồn tại Lonely Mountain, do con cháu trực hệ(7) của Bahamut(8), hồng long Smaug canh giữ, nhưng xin hãy nhớ, Smaug không phải là hình chiếu mà là thật. Mặc dù lực lượng và trí nhớ của nó cũng bị phong ấn, tại vị diện đặc thù có tính duy nhất, có khả năng nó sẽ phá được phong ấn, cho dù có bất cứ chuyện gì, ngài cũng đừng nên để tình huống đó xảy ra. Xin hãy nhớ lấy..."

"Không nên quá tin tưởng vào những thứ mà ngài không tận mắt chứng kiến, không chính tai nghe thấy. Cho dù là tốt hay xấu, là thiện hay ác, cái thế giới này cũng không tồn tại thiện ác tuyệt đối..."

"Xin tận lực cân nhắc và suy nghĩ với bất kỳ cuộc đối thoại hay suy tính nào của đạo tiêu. Có lẽ đạo tiêu chỉ muốn tốt cho ngài, nhưng với thân phận là đạo tiêu, hắn cũng thân bất do kỷ(9)..."

"Cuối cùng... Chủ nhân của ta, ta chỉ hy vọng, tại thời khắc cuối cùng ngài có thể suy nghĩ lại một chút... Ngài đã vì tộc ta làm quá nhiều, chuyện này, thật ra cũng không cần ngài làm đến như vậy, cho nên..."

Khi Hades nói tới đây, trong giây lát, trước mặt Sở Hạo chợt lóe sáng, hắn mơ hồ thấy một đạo Huyền hoàng chi khí quét qua. Ngay sau đó, Hades liền lộ ra vẻ mặt mê mang, tiếp theo là dáng vẻ thất kinh của hắn, cả người làm ra động tác phòng bị bay về phía sau mấy chục mét, đồng thời, vẻ mặt khẩn trương nhìn về phía Sở Hạo nói: "Ngươi đã làm gì ta! ? Tại sao ta lại ở đây! ?"

Chú thích:

  1. Ấu thú: quái vật còn nhỏ hoặc mới đẻ.

  2. Độc giác thú: thú một sừng.

  3. Cự lang: sói lớn.

  4. SCP: là một trang thông tin chuyên về các hiện tượng siêu nhiên.

  5. Cthulhu: là một sinh vật hư cấu được sáng tạo bởi nhà văn H.P.Lovecraft. Nó được miêu tả với dáng người, cánh rồng, đầu bạch tuộc.

  6. Đại nguyện: tâm nguyện to lớn.

  7. Trực hệ: Trong ba đời thì được gọi là trực hệ.

  8. Bahamut: trong nhiều game thì nó là loài rồng có cánh, còn trong thần thoại Ả rập thì nó là một loài cá khổng lồ hỗ trợ trái đất. ( ở đây là chỉ con rồng).

  9. Thân bất do kỷ: bản thân không thể làm những chuyện mà mình mong muốn.​

  • Nguồn: bachngocsach
  • Báo lỗi
  • Đọc [ 16 ]