Toggle navigation

Chương 25: Thái Hư Cầm Nã Thuật đại thành

Dịch: Cà Rốt

Trên tầng hai Câu lạc bộ, lúc này những âm thanh ồn ào vang lên không dứt, tất cả mọi người đều đang bàn tán về đòn bẻ ngón tay và đá hạ bộ của con thỏ mập Vương Bảo Nhạc.

Kỹ thuật chiến đấu của hắn khiến cho mọi người vừa sợ run người lại vừa uất hận, nhất là cú đá hạ bộ, mới nghĩ tới thôi đã dựng tóc gáy, lúc chứng kiến thì đều có sự đồng cảm và cả chút xấu hổ.

Với bọn họ, bẻ ngón tay là một thủ đoạn hạ lưu, đá hạ bộ càng không thể nào chấp nhận được.

Hắn còn không ngừng khiêu khích mọi người bằng đủ loại ngôn ngữ, vậy nên cứ mỗi khi có kẻ chiến bại bị lôi xuống là lại nổi lên những trận chửi mắng điên cuồng.

Trong suy nghĩ của mọi người, con thỏ mập kia đang đùa giỡn bằng những chiêu thức hạ lưu, thật là quá vô sỉ, tuy nhiên...Loại chiến kỹ vô sỉ đó lại chiến thắng được cả cao thủ Bổ Mạch! Điều này làm cho bao nhiêu suy nghĩ coi thường nãy giờ của mọi người

đã phải có sự nhìn nhận lại.

"Hắn...Rõ ràng hắn đã đánh bại Bổ Mạch!"

"Trời ơi...Bẻ ngón tay rồi còn đá hạ bộ, những chiến pháp vô sỉ như vậy mà lại có hiệu quả kinh người!"

"Không đúng! Người thường không thể làm chuyện này được, con thỏ béo này nhất định đã đóng cửa khổ tu mấy loại chiến pháp ấy từ lâu năm lắm rồi!"

Sức thu hút vô cùng mạnh mẽ, những bàn tán xôn xao không dứt, những người thường lui tới câu lạc bộ đều là bọn yêu thích cổ võ, thực ra trong lòng họ cũng chẳng có những quy định chặt chẽ gì hết, nói cách khác là, chỉ cần có hiệu quả thực chiến là được tiếp nhận ngay!

Chiêu số của Vương Bảo Nhạc tuy vô sỉ nhưng qua trận đánh vừa rồi đã có thể thấy độ hiệu quả của nó, vì vậy đã thu hút không ít kẻ trên tầng hai câu lạc bộ cảm thấy động tâm.

Thậm chí có kẻ còn không tiếc linh thạch, mua lại toàn bộ băng hình mấy trăm trận đánh của Vương Bảo Nhạc để về nghiên cứu. Mặt khắc, do độ nổi danh của Chu Lộ cộng với nơi đây quá đông người nên tin tức về con thỏ mập đã nhanh chóng phát tán khắp nơi.

Thời điểm này, Vương Bảo Nhạc đã về tới đạo viện Phiêu Miểu, hôm nay hắn đã hoàn thoàn thuần thục và còn phát hiện ra mình đã có tâm đắc với ngón nghề đá haj bộ, vậy nên hắn lại tiếp tục vào mộng cảnh tập với tên bồi luyện lớn.

Thời gian trôi qua từng ngày, trong mộng cảnh vẫn phát ra những tiếng kêu thảm thiết của Vương Bảo Nhạc, nhưng tần suất đã thưa hẳn. Ở bên ngoài sau vài ngày, những tin tức về con thỏ mập sau khi lan rộng khắp nơi khắp chốn, lúc này đã trở nên rất phổ biến.

Danh tiếng của thỏ mập không chỉ vang dội trong Câu lạc bộ mà còn bao trùm ra bên ngoài, đạo viện Phiêu Miểu cũng có không ít học sinh tham gia Câu lạc bộ, bọn họ đều bị chấn động tinh thần và giờ này đang nghiên cứu học theo.

Vậy nên, dù ở mạng Linh võng nội bộ của đạo viện hay mạng Linh võng Liên bang ở thành Phiêu Miểu, liên tục xuất hiện những đoạn video quay cảnh đánh nhau của Vương Bảo Nhạc.

Những đoạn video được phát tán rộng rãi đã gây nên một làn sóng mới, tất cả những người xem đêu bị thu hút. Nhất là đám người trước đây từng khiêu chiến hắn, sau khi xem đều nhớ lại thảm cảnh đau đớn của mình, lúc này họ càng hăng say nghiên cứu.

Những video này phổ biến khắp nơi chỉ trong thời gian ngắn ngủi, ngày càng nhiều người học theo, thậm chí có kẻ đã lần ra được xuất xứ nguyên thủy là Cầm Nã Thuật trong cổ võ. Những điều Vương Bảo Nhạc học là những cải tiến, cộng với lực hút của Phệ chủng trong cơ thể đã tạo ra một loại Cầm Nã Thủ riêng biệt.

Có một số điều, khi đã tìm được lai lịch và xuất xứ thì nó không còn như trước nữa: ví dụ lúc này mọi người đã không thấy chiến kỹ của Vương Bảo Nhạc vô sỉ, mà nó đã trở thành một trong các kỹ thuật chiến đấu bình thường.

"Đây mới thực sự là chiến đấu!"

"Đúng vậy, hơn ngàn năm trước thì chiến đấu chủ yếu là để biểu diễn thôi, nhưng thế giới ngày nay có bao nguy cơ, những cuộc chiến đã mang tính chất sinh tử!"

"Có lý lắm, tới thời khắc sinh tử mà còn quan tâm tới bẻ ngón tay hay đá đũng quần thì quá ư là cổ hủ!"

Những ý kiến xuất hiện rất nhiều, thậm chí còn xuất hiện những nhóm ủng hộ Vương Bảo Nhạc, những nhóm này đều tự phát trên Linh Võng, họ ủng hộ nhiệt liệt những hành động của hắn.

Những thông tin về con thỏ mập nhanh chóng tràn ngập thành Phiêu Miểu.

Số người tập luyện Cầm Nã Thủ ngày càng tăng, thậm chí trên lôi đài trong Câu lạc bộ, những chiêu bẻ ngón tay và đá hạ bộ liên tục xuất hiện, tuy vẫn có vài người tỏ ra khinh bỉ nhưng dần dần vẫn tạo thành một xu thế, nhưng câu lạc bộ đã nhanh chóng đưa ra quy định cấm đá hạ bộ.

Quy định này không khác gì công nhận Cầm Nã Thuật, khiến cho ngày càng nhiều người luyện môn bẻ ngón tay và tạo ra những tiếng vang lớn.

Tuy Cầm Nã Thuật của họ không khủng khiếp như Vương Bảo Nhạc vì thiếu Phệ chủng, tuy nhiên khi luyện tới một trình nào đó thì cũng có được vào phần lợi hại như hắn.

Thận chí làn sóng này còn từ từ lan tràn tới đạo viện Phiêu Miểu, đã có những học sinh hệ Chiến Võ tập theo, nhất là thiếu niên bị bắt gọi bố càng hăng hơn, gã ở trong phòng kín, vừa coi video vừa tập luyện.

"Ông nhất định phải tìm ra mày là ai, lúc ấy, Lục Tử Hạo này thề sẽ bắt mày phải gọi bằng bố!"

Tên thiếu niên tập luyện một cách điên cuồng. Cùng lúc đó ở một căn phòng rất sang trọng trong Câu lạc bộ, Chu Lộ đang đứng ở gần cửa sổ, vừa coi video vừa hăng say tập luyện như tên thiếu niên.

Căn phòng được bố trí rất tinh tế, từ trong có thể có tầm nhìn nửa thành Phiêu Miểu, thấy cả những đám mây mù bay bay, cứ như là tòa thành trong tiên cảnh vậy.

Nội thật trong phòng cũng vô cùng tinh mỹ, toàn là những đồ quý giá.

Chu Lộ ở trong căn phòng sang trọng này, nàng đang mặc bộ đồ ở nhà, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vương Bảo Nhạc trong video.

Thua trong tay một tên Phong Thân Cảnh đúng là nỗi nhục lớn của nàng, nhất là còn bị đá đít nữa. Nàng vốn là kẻ cao ngạo, giờ này lửa hận bốc lên như muốn phát điên.

Nàng đang nghiên cứu video, không phải để tập theo mà là nghĩ cách hóa giải.

Tuy nhiên nàng vẫn chưa nghĩ ra cách khắc chế các đòn đánh trong video, hai tay nắm chặt lại, đúng lúc này, phụ thân của nàng là Hội trưởng Câu lạc bộ đấu vật tự do, từ ngoài bước vào.

Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của con gái, Hội trưởng Câu lạc bộ khẽ thở dài, nở nụ cười khổ.

"Lộ lộ, sao vẫn còn cáu giận như vậy?" Lão Hội trưởng này nhìn cỡ bốn mươi tuổi, người cao lêu đêu, đầu tóc hoa râm, tu vi trên người đã vượt khỏi Cổ Võ Cảnh, tất nhiên đã sớm cá chép hóa rồng, đạt trình độ siêu phàm nhập thánh, rất hiếm thấy.

"Cha, người có chịu tiết lộ thân phận của con thỏ mập cho con không nào?"

Chu Lộ nhìn phụ thân, đây không phải lần đầu tiên nàng đưa ra đề nghị này.

"Không được hồ đồ, Lộ Lộ! Bí mật của khách hàng là nền tảng của Câu lạc bộ, con không được phá luật! Cũng sắp ra nhập quân đội rồi, mau bỏ những tính trẻ con đi!"

Hội trưởng lắc đầu, sau khi an ủi nàng vài câu vẫn thấy con gái còn hờn dỗi làm cho lão cũng thấy nhức đầu, cũng may lúc đó có tên thủ hạ tới báo cáo công chuyện nên lão khuyên thêm vài câu rồi rời đi.

Lúc này chỉ còn một mình Chu Lộ trong phòng, nàng vừa coi video vừa hít thở dồn dập, sau một hồi lâu, nghiến răng lẩm bẩm:

"Tên mập kia! Nhất định ta phải tra ra ngươi là ai!"

Số người giống Chu Lộ và Lục Tử Hạo trong thành Phiêu Miểu không ít, phần lớn là những người từng trúng độc thủ của Vương Bảo Nhạc. Lúc này bọn họ đều chửi rủa hắn bằng đủ loại ngôn từ thậm tệ, làm cho Vương Bảo Nhạc phải hắt xì hơi rất nhiều.

"Lại có kẻ nhắc tới ta rồi!"

Lúc này, trong động phủ ở đạo viện, Vương Bảo Nhạc đang chén đồ ăn vặt, hắn hắt hơi một phát, tranh thủ tu một ngụm lớn nước băng linh mới thấy dễ chịu hơn.

Vừa đánh chén đồ ăn vặt, hắn vừa lẩm bẩm:

"Gần đây ta nổi tiếng quá, phải khiêm tốn hơn mới được...Sau này ta còn làm Tổng thống Liên bang, ngoài việc thanh liêm ra thì danh tiếng không quan trọng!"

Vương Bảo Nhạc đang nghĩ sâu xa, hắn thấy mình đeo mặt nạ đúng là hành động cực kỳ sáng suốt. Sau khi chén xong đống đồ ăn vặt, hắn vỗ bụng mấy cái, hít vào một hơi thật sâu rồi lại mở ra mộng cảnh, tiếp tục luyện tập.

Thời gian trôi qua, Cầm Nã Thuật của Vương Bảo Nhạc ngày càng tinh thuần, cuối cùng, mỗi trận đấu của hắn và tên bồi luyện lớn đều cực kỳ kịch liệt.

Hắn cũng lộ rõ thiên phú trong chiến đấu, lại được tôi luyện hàng ngày nên càng tinh nhuệ hơn, số lần bị đá hạ bộ ngày càng ít đi, tới lúc tên bồi luyện không thể đá trúng hắn nữa thì hắn bắt đầu có thể phản kích.

Nhưng cú phản kích này không mang lại sự sung sướng, trái lại nó còn là ác mộng...

Kỹ thuật chiến đấu của tên bồi luyện thay đổi liên tục, các điểm bị tấn công chuyển qua bả vai, cổ, đầu gối...tất cả vị trí các khớp xương.

Dường như tất cả các khớp xương trên cơ thể đều có thể là mục tiêu tấn công của môn Cầm Nã Thuật này, chiến thuật đánh vào các khớp xương làm cho Vương Bảo Nhạc lại tiếp tục kêu la thê thảm, cảnh tượng như cũ lặp đi lặp lại.

Hắn cũng đã từng nghĩ tới việc chạy tới Câu lạc bộ, nhưng rồi lại nhớ tới việc đắc tội với Thiếu gia của họ nên đành ngậm ngùi thôi, đành phải tiếp tục chịu đựng trong mộng cảnh, cố gắng nâng cao trình độ.

Cũng may hắn đã có căn cơ vững chắc, những biến chiêu của tên bồi luyện cũng không khác quá nhiều nên song song với việc các khớp xương chịu trận, Vương Bảo Nhạc đã từ từ lĩnh hội và ngày càng thành thục môn Cầm Nã Thuật này.

Sau hai tháng, sau khi đánh thắng tên bồi luyện lớn, Vương Bảo Nhạc rời khỏi mộng cảnh, hắn ngước nhìn trời xanh mây trắng, thể xác và tinh thần lúc này đều cô cùng kích động:

"Cuối cùng ta cũng đại thành!"

  • Nguồn: bachngocsach
  • Báo lỗi
  • Đọc [ 24 ]