Toggle navigation

Chương 588: Đánh cược một lần

Dịch: Độc Hành

Hài cốt Cự Thử bị Kim Đồng cùng Tiểu Bạch thôn phệ với xu thế gió cuốn mây tan, sau khi ăn xong nguyên bản đáy vực chật chội lập tức trở nên trống trải hơn nhiều.

Ánh mắt Hàn Lập quét qua bốn phía, bỗng nhiên đuôi lông mày khẽ nhướng lên.

Lúc trước bị thi hài che khuất nên không thấy, giờ lại có lốm đa lốm đốm hào quanh xanh biếc chớp động.

Hắn đi tới phía trước, cúi người xem xét một lát, trong lòng khẽ động.

Nơi đây rõ ràng sinh trưởng hơn mười gốc thực vật hơi mờ cao đến một xích, phiến lá thông thấu tiêm mỏng giống như băng tinh, bên trong có đường gân mạch lạc rõ ràng, tản ra hào quang xanh biếc.

Hàn Lập suy nghĩ một lát, sau đó thúc giục thần thức quét qua thân thực vật kì dị này, cũng không phát hiện trên đó có khí tức đặc thù gì.

Tuy không cách nào nhận ra, nhưng trong lòng hắn biết rõ, cây này có thể sinh trưởng trong điều kiện sát khí dày đặc dưới vực sâu đến nay, tuyệt đối không phải là thực vật bình thường.

Chỉ là bây giờ hắn tự nhiên không có tâm tư đi suy nghĩ nhiều về việc này.

Nghĩ tới đây, cổ tay hắn khẽ lật, lấy ra hơn mười hộp bạch ngọc dài, đào hơn mười gốc thực vật xanh biếc này kể cả gốc lẫn bùn đất, cẩn thận từng li từng tí bỏ vào trong hộp, sau đó lại lấy ra trương phù lục màu bạc dán lên.

Làm xong hết thảy, Hàn Lập đứng tại chỗ trầm tư một lát, bỗng nhiên mở miệng nói ra: "Ma Quang, ngươi xuất hiện đi."

Vừa nói xong, chỉ thấy cái bóng hắn đột nhiên trở nên đen kịt vô cùng, dần dần kéo dài gấp đôi, thân ảnh Ma Quang từ trong hiện ra.

"Thế nào, Hàn đạo hữu, quyết định tiếp thu đề nghị của ta chứ?" Khuôn mặt Ma Quang thập phần tương tự với Hàn Lập, lộ ra một vòng vui vẻ, mở miệng hỏi.

"Giá trị một cỗ thi thể Hôi Tiên, ta rất rõ ràng. Bây giờ cường địch tới gần, nếu ngươi có thể đạt được thì sẽ có tác dụng rất lớn, ta cũng không có lý do cự tuyệt, coi như là giúp người hoàn thành ước nguyện đi." Hàn Lập thản nhiên nói.

"Hàn đạo hữu yên tâm, ta và ngươi đã ký kết Thiên Ma khế ước, là quan hệ sống dựa vào nhau, thực lực của ta tăng lên một phần, cũng chính là chiến lực của ngươi tăng cường một phần, cuối cùng là có lợi cho ngươi đấy." Đáy mắt Ma Quang hiện lên vẻ vui mừng, nói ra.

"Ma Quang đạo hữu nói một câu không uổng, bất quá thực sự chúng ta hiểu rõ về Hôi Tiên có hạn, đề phòng ngừa chuyện phát sinh ngoài ý muốn, ta cần gieo trong cơ thể ngươi mấy cái cấm chế, ta nghĩ ngươi cũng sẽ không cự tuyệt a?" Lông mày Hàn Lập chau lên, cười hỏi.

"Cái này. . . Tự nhiên. . ." Ma Quang nghe vậy, hơi ngẩn ra, lập tức thần sắc như thường gật đầu nói.

Hàn Lập cũng không nói thêm gì, một tay hai ngón cùng điểm vào mi tâm, một đám lực lượng thần thức rơi vào trên thân Ma Quang.

Tiếp đó hai tay hắn kết pháp quyết, yên lặng vận chuyển pháp quyết Luyện Thần Thuật, bên trong mi tâm lập tức có đạo sợi tơ óng ánh kéo dài ra, bay đến mấy vị trí hiểm yếu của Ma Quang như trán, ngực cùng đan điền.

"A.... . ."

Trong miệng Ma Quang phát ra một tiếng kêu đau đớn, trên mặt vặn vẹo một hồi, lộ ra thần tình thống khổ, nhưng không có mở miệng, chỉ yên lặng chịu đựng.

Bất quá sau một lát, sắc mặt gã buông lỏng, thần sắc lại khôi phục như thường.

"Tốt rồi, những cấm chế này thường ngày sẽ không tạo thành ảnh hưởng với ngươi. Bất quá, nếu sau khi ngươi tiến vào trong cơ thể Hôi Tiên, không nghĩ qua là bị tàn hồn hay vật gì đó khống chế, trong lúc vô tình làm ra các cử động không hợp quy củ, những cấm chế này sẽ tự động phát động, đến lúc đó chính ta cũng không nhất định có thể ngăn cản kịp." Hàn Lập thu tay lại, nhìn Ma Quang, thâm ý nói.

"Hàn đạo hữu yên tâm, những cấm chế này chắc là sẽ không có đất dụng võ rồi." Ma Quang vừa cười vừa nói.

"Không cần tự nhiên là tốt nhất. Lúc trước ngươi nói phương pháp luyện chế thân ngoại hoá thân, kính xin nói rõ lại một lần, chúng ta có thể bắt tay vào luyện chế a." Hàn Lập khoát tay áo, sau đó nghiêm mặt nói.

Ma Quang nghe vậy, lập tức bờ môi khẽ nhúc nhích, bắt đầu truyền âm trình tự chi tiết luyện chế cho Hàn Lập biết.

Hàn Lập vừa nghe gã nói, vừa âm thầm so sánh với nội dung trong ngọc giản lúc trước đối phương giao cho mình, gặp chỗ khó hiểu sẽ mở miệng hỏi thăm vài câu.

Như thế ba ngày sau, một toà pháp trận hình tam giác khảm nạm Hắc Tủy Tinh đứng lặng dưới đáy vực sâu, Hàn Lập cùng Ma Quang phân biệt đứng ở trái phải pháp trận, còn bộ thi thể Hôi Tiên thì đặt ở giữa trong pháp trận.

Hai người bọn họ liếc nhìn nhau, đồng thời khoanh chân ngồi xuống, hai tay kết pháp quyết, trong miệng vang lên từng trận thanh âm ngâm tụng.

Theo đó, Hắc Tủy Tinh trong trận sáng lên hào quang, một đoàn hoả diễm màu đen không có độ nóng từ trong pháp trận bay lên, bao bọc bộ thi thể Hôi Tiên vào chính giữa, bắt đầu luyện chế.

Thời gian nhoáng một cái, trôi qua hơn nữa năm.

Dưới đáy vực sâu, sát khí hừng hực, một tòa pháp trận hình tam giác bị khói đen dày đặc bao phủ, bên trong mơ hồ không rõ.

Bên ngoài cách pháp trận ba trượng, Hàn Lập khoanh chân ngồi trên mặt đất, quanh thân nhộn nhạo ánh sáng màu xanh, từng gợn sóng màu vàng nhạt từ dưới thân không ngừng khuếch tán lên, truyền ra trận trận chấn động kỳ dị.

Sau một lát, trên mặt hắn bỗng nhiên có một đoàn sát khí màu đen quanh quẩn ra, thoáng hiện một lát, sau đó biến mất không thấy gì nữa.

Trong miệng Hàn Lập than nhẹ một tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra, trong con mắt thình lình lóe lên hào quang màu xám bạc.

Từ lúc đó đến nay, ánh mắt của hắn thỉnh thoảng sẽ phát sinh biến hóa, bất luận là thời gian phát tác, hay là khoảng cách thời gian, đều không theo bất kỳ quy luật nào.

Hơn nữa, theo số lần phát sinh lần lượt tăng lên, Hàn Lập càng ngày càng cảm thấy sâu trong thức hải có một cỗ sát khí nồng đậm ẩn giấu, càng ngày càng trở nên mãnh liệt, đồng thời một cảm giác táo bạo tự nhiên sinh ra.

Nếu không phải thần thức của hắn đủ cường đại, chỉ sợ tâm trí đã bị ảnh hưởng.

Hàn Lập thở dài một hơi, sát khí màu đen trên mặt dần dần biến mất, đồng tử cũng dần dần khôi phục bình thường.

Bàn tay hắn khẽ lật, lấy ra một quả đan dược ăn vào, nhắm hai mắt lại điều tức.

. . .

Hai tháng sau.

Đáy vực vốn yên lặng, bỗng nhiên truyền đến từng đợt thanh âm nổ vang, sát khí màu đen cuồn cuộn chuyển động kịch liệt như nồi chảo đang sôi.

Sát khí hừng hực vọt thẳng lên, nhanh chóng muốn tràn ra khỏi miệng vực sâu.

Giải Đạo Nhân đứng ở trên không, mặt không đổi nhìn chằm chằm phía dưới, đáy mắt lại hiện lên một tia nghi hoặc.

Bây giờ, trên mặt đất dưới đáy cốc, một vòng xoáy sát khí cự đại đang điên cuồng chuyển động, tụ lại hướng tòa pháp trận hình tam giác.

Bên ngoài pháp trận, Hàn Lập cùng Ma Quang đứng chắp tay, một người nhìn chăm chú, một người có vẻ mỏi mệt.

"Hàn đạo hữu, thật là có lỗi, vốn cho rằng tám tám sáu mươi tư ngày là luyện chế hoàn thành, không nghĩ tới lại hao tốn lâu như thế. . ." Ánh mắt Ma Quang nhìn chằm chằm vòng xoáy sát khí chừng trăm trượng kia, thanh thế cực lớn, mở miệng nói ra.

"Không sao, thời gian trên ngược lại là vừa vặn tốt. Chỉ là, đối với chuyện dung hợp, ngươi có nắm chắc không?" Ánh mắt Hàn Lập rơi vào bộ thi thể Hôi Tiên trong pháp trận, hỏi.

So với lúc đầu trông thấy, bây giờ thể trạng cỗ thi thể kia đã tăng trưởng không ít, thoạt nhìn giống như là sung vào không ít huyết nhục, trở nên "đầy đặn" hơn nhiều, gương mặt dữ tợn kia cũng trở nên nhu hòa một chút, thoạt nhìn cuối cùng là có chút giống "Người" rồi.

"Không dám lừa gạt Hàn đạo hữu, thành bại chỉ có năm năm mà thôi. Nếu ta có thể thành công nhập vào cỗ thi thể này, tu vi có thể phát triển đến cấp độ Kim Tiên, thậm chí có hy vọng đột phá đến Hậu Kỳ. Còn nếu ta thất bại, cũng sẽ bị vây ở bên trong cỗ thi thể này không thoát ra được, chỉ có thể chờ hóa thành chất dinh dưỡng, phụng dưỡng cha mẹ là cỗ thi thể này thôi." Ma Quang cười khổ một tiếng, nói như thế.

"Ngươi đã biết rõ mạo hiểm lớn như vậy, lúc ấy lại còn muốn đưa ra phương pháp này?" Hàn Lập nhíu mày hỏi.

"Đây cũng là việc bất đắc dĩ a. Tu vi Hàn đạo hữu tăng nhanh không thể tưởng tượng, những Linh sủng Khôi Lỗi bên người đều có thực lực không tầm thường. Trừ tên Hỏa Tu Tử xui xẻo không may kia thì không nói, hôm nay Giải Đạo Nhân cùng Phệ Kim tiên có thực lực đều hơn xa ta. Ta với tư cách ký kết khế ước tôi tớ cùng ngươi, bây giờ giống như gân gà, thật sự là vô năng. Nếu lần này còn không liều chết chụp lấy cơ hội này, ngày sau khó đảm bảo sẽ không bị Hàn đạo hữu coi như con rơi, ngươi thấy có đúng không?" Ma Quang thở dài một tiếng, nói ra.

"Cái thuyết pháp này, ngược lại là rất thú vị." Hàn Lập không phủ nhận, cũng không gật đầu, chỉ là từ chối cho ý kiến, nhàn nhạt nói ra.

"Tốt rồi, thành bại hay không phải xem một lần hành động này, Hàn đạo hữu yên lặng chờ tin tốt đi." Ma Quang cười "Hắc hắc", nói ra.

Dứt lời, thân ảnh gã bỗng nhiên kéo dài như khói sương mù, hóa thành một đạo bóng ảnh màu đen chui vào trong vòng xoáy.

"Ầm" một tiếng vang thật lớn!

Ở giữa pháp trận tam giác, bộ thi thể Hôi Tiên như xác chết vùng dậy, bỗng nhiên bắn lên, đứng giữa không trung.

Trong hai tròng mắt nó vẫn là màu xám tro như cũ, nhưng đột nhiên cái miệng mở lớn ra cực kỳ khoa trương.

Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, liền chứng kiến Ma Quang biến thành bóng đen, một đầu đâm vào trong miệng thi thể Hôi Tiên, rất nhanh liền hóa thành khói mù cuồn cuộn, đều tuôn vào trong bụng nó.

Theo Ma Quang tiến vào trong cơ thể, thi thể Hôi Tiên lập tức không khống chế được, hai tay giơ lên cao, chân trái phía sau giơ lên đến đầu gối, lấy một loại tư thế thập phần không được tự nhiên, đứng hoa chân múa tay.

Quanh thân gã rậm rạp chằng chịt lỗ hổng như tiên khiếu mở ra, điên cuồng hấp thu sát khí màu đen trong vực sâu.

Một màn này, giằng co trọn vẹn cả tháng.

Một tháng sau, vòng xoáy sát khí dưới đáy vực sâu biến mất không thấy gì nữa, bộ thi thể Hôi Tiên đã khôi phục như thường, nhưng vẫn bảo trì tư thái cổ quái lúc trước, lơ lửng giữa không trung.

Hàn Lập đứng cách đó không xa, thả thần thức quét qua, phát hiện trên thi thể Hôi Tiên không có chút chấn động pháp lực nào, thậm chí ngay cả khí tức Ma Quang đều không cảm giác được.

Nếu không phải nhờ Thiên Ma khế ước giữa bọn họ còn có sợi dây liên hệ, Hàn Lập thậm chí còn cho rằng Ma Quang đã bị thi thể Hôi Tiên thôn phệ, ngược lại trở thành chất bổ cho nó.

Hàn Lập lắc đầu, thở dài một hơi.

Đột nhiên, lông mày hắn khẽ nhướng lên, bàn tay vung lên, một đạo kim quang sáng lên, thân ảnh Kim Đồng từ trong hiển hiện ra.

"Thế nào, cũng cố cảnh giới ra sao rồi?" Ánh mắt Hàn Lập rơi vào trên thân Kim Đồng, mở miệng hỏi.

"Đại thúc cho ta hai viên đan dược kia ăn vào, khí tức cơ bản đã ổn định, bất quá cũng chỉ có bấy nhiêu thôi." Trên mặt Kim Đồng lộ ra vẻ tiếc nuối, nói ra.

"Thái Ất cảnh là một quan ải lớn trên con đường tu hành, muốn vượt qua sẽ có nhiều khó khăn? Nhìn xem những gia hoả tiến vào Minh Hàn tiên phủ, vì một quả Thái Ất đan, liều đến ngươi chết ta sống. Ngươi lại không cần Thái Ất đan, chỉ dựa vào nửa bộ hài cốt, liền vững vàng cất bước tiến vào Thái Ất cảnh, như vậy còn không biết đủ sao?" Hàn Lập có chút không biết nói gì, vừa cười vừa nói.

Bảy ngày trước, Kim Đồng đột nhiên tỉnh lại, thành công đột phá bình cảnh, đạt đến cảnh giới Thái Ất cảnh sơ kỳ.

Tựa hồ thiên nhân lưỡng suy lại không xảy ra trên người Phệ Kim Trùng Kim Đồng, để cho Hàn Lập kinh hỉ, đồng thời tấm tắc khen kỳ lạ.

  • Nguồn: bachngocsach
  • Báo lỗi
  • Đọc [ 26 ]