Toggle navigation

Chương 1582.2: Hóa giải hiềm khích

Bạch Thiển Dạ bừng tỉnh, nói:

- Muội hiểu rồi, hữu tướng không khác gì phó tướng, căn cứ theo chế độ của triều đình ta, phó tướng được thiết lập nên là để kiếm chế tể tướng, mà quan hệ của Vương thúc thúc và huynh không hề nhỏ, ông ấy chắc chắn sẽ đứng về phía huynh, điều này đối với Tần Cối mà nói là vô cùng bất lợi, hiện giờ huynh và Trịnh Dật đã hoàn toàn nắm trong tay Xu Mật Viện và Tam Ti, chỉ có tam tỉnh lục bộ của y là chưa nắm được. Tính ra, thực lực của y là yếu kém nhất, cho nên y nhất định sẽ nghĩ đủ biện pháp để đuổi Vương thúc thúc khỏi tam tỉnh, có thế y mới nắm chắc được tam tỉnh.

Lý Kỳ nói:

- Không chỉ có vậy, ta ở trong triều còn có muội và Vương thúc thúc, hiện giờ y không dám động vào ta, vậy thì đành trút giận lên Vương thúc thúc, cho nên một khi muội có động tĩnh, Tần Cối sẽ cảm thấy hoang mang vô cùng, hiện giờ tể tướng đã mất đi quyền sở hữu tài sản, quân quyền, nếu như đến cả tam tỉnh cũng chỉ còn lại một nửa, thì chẳng khác nào cái chức tể tướng của y rỗng tuếch chẳng có gì, vậy nên y nhất định sẽ lợi dụng khi tam tỉnh còn chưa ổn định mà ra tay với Vương thúc thúc. Nếu như kéo dài đến khi ta trở về thì y sẽ không thuận lợi mà hành sự nữa, nhưng điều làm ta không lường tới được là y còn kéo theo cả Bạch Gia và Trịnh Gia, xem ra muội đã làm ra nhiều việc khiến y rất giận dữ.

Bạch Thiển Dạ nói:

- Muội chỉ hoàn toàn làm theo sai bảo của huynh, nhưng chiêu này của Tần Cối quả thật quá độc ác rồi, y hiển nhiên tính đến việc lợi dụng Bạch gia nhà muội để Vương thúc thúc không trở nổi mình, hiện giờ cả nhà của Vương thúc thúc đều bị liên lụy, người của thúc cũng bị triều đình chèn ép, huynh đã từng nghĩ đến việc nếu chẳng may huynh không cứu được thúc ấy, thì khả năng sẽ làm hại đến Vương thúc thúc thậm chí là cả Vương gia, muội nói đến không phải là chức quan, mà là tính mạng.

Lý Kỳ thở dài nói:

- Điều này ta đương nhiên từng nghĩ đến, nhưng trước hết Vương thúc thúc phải có chút hi sinh, bằng không sau này, thúc ấy có thể sẽ gặp họa sát thân, cho nên ta nhất định phải lợi dụng Tần Cối để hạ bệ ông ấy xuống.

Nhưng ta tất nhiên nắm chắc việc bảo vệ được cho thúc ấy, thật ra dựa vào tính tình của Vương thúc thúc thì thúc ấy không thể phạm vào tội quá lớn, chỉ cần không xúc phạm đến hoàng thượng, mọi chuyện đều dễ nói rồi.

Bạch Thiển Dạ nói:

- Nhưng huynh có nghĩ đến việc chẳng may Vương tỷ tỷ biết chuyện này thì sẽ nghĩ thế nào không?

Lý Kỳ đáp:

Ta cũng chẳng biết làm sao, ta đã vạch ra hết kế hoạch, thì nhất định sẽ tiến hành đến cùng, thật ra ta làm vậy cũng chỉ vì tốt cho họ, tính tình Vương thúc thúc muội chắc chắn hiểu rõ, nói khó nghe một chút, thì giống y hệt cha vợ ta, lá gan bé quá mức, rất khó đảm đương một mình.Vốn dĩ không thể nắm chắc được thế cục, đứng càng cao chỉ có thể ngã càng đau.

Bạch Thiển Dạ nói:

- Điều này giống hệt như cách huynh đối xử với Bạch gia nhà thiếp ngày trước.

Lý Kỳ ngây người, hai tay phẩy phẩy về đằng trước, nói:

- Tùy muội nghĩ ra sao, ta đã đem toàn bộ kế hoạch ra kể cho muội rồi, muội chắc sẽ xem ta như một kẻ vô tình vô nghĩa, ta cũng chẳng thể nói gì hơn.

Lời vừa thốt ra, hắn lại càng thấy giận dữ, nói:

- Đúng, lúc trước đúng là ta lợi dụng Bạch gia nhà muội để tranh thủ có được sự tín nhiệm của Triệu Hoàn, nhưng Bạch gia nhà muội lại không lợi dụng ta ư? Đây là một cuộc trao đổi ích lợi rất công bằng, ta đã làm Bạch Thất nương muội chịu thiệt rất nhiều, điều này khiến trong lòng ta vẫn luôn áy náy vô cùng, nhưng ta dám nói ta không nợ Bạch gia nhà muội một chút nào, cho dù hiện giờ cha vợ đang ở trong triều, thì chẳng phải là ta đang đỡ lưng đó ư, điều này có khác gì hiện tại không?

Nếu như không có ta, muội cho rằng cha vợ là đối thủ của Tần Cối được sao, ta làm nhiều việc như vậy là để làm gì, còn không phải là vì Đại Tống, vì gia đình này của chúng ta, muội nghĩ trong lòng ta dễ chịu lắm ư, mẹ nó ta cũng chẳng vui vẻ gì, muội muốn đánh muốn mắng thì cứ việc nói là được, đánh xong mắng xong thì coi như hết chuyện, muội muốn giận ta tới lúc nào mới bằng lòng bỏ qua cho ta đây?

Bạch Thiển Dạ lẳng lặng nghe, nhấp một ngụm trà, nói:

- Việc gì Xu Mật Sứ phải nói vậy, hạ quan chỉ đang báo cáo với người thôi.

Lý Kỳ hừ giọng nói:

- Sao ta phải nói vậy? Muội đến một tiếng phu quân cũng không gọi, ta còn tưởng người ngồi trước mặt ra là Tần Cối kìa.

Bạch Thiển Dạ cười khúc khích, lại xì một tiếng khinh miệt nói:

- Muội còn ngỡ người ngồi trước mặt mình là một oán phụ. Không ngờ huynh có nhiều oán niệm với Bạch gia muội đến vậy. Nhưng mà, nếu muội không làm như vậy, với tính tình của huynh thì làm sao có thể nghiêm túc bàn việc công với muội được.

Lý Kỳ trừng mắt nhìn, bừng tỉnh, vừa giận vừa buồn cười nói:

- À, dĩ nhiên là muội đang đùa ta rồi.

Bạch Thiển Dạ cười khanh khách nói:

- Tiểu nữ đâu dám.

- Được lắm ! Thất nương, muội càng ngày càng nghịch ngợm rồi, nhất định phải trị bằng gia pháp mới được !

Lý Kỳ tinh thần phấn chấn, giống như một con sói gian ác vồ mồi lao đến chỗ Bạch Thiển Dạ, hung hăng hôn xuống bờ môi đỏ mọng kiều diễm nọ, đến khi Bạch Thiển Dạ không thở nổi nữa mới buông ta, dương dương đắc ý:

- Biết gia pháp lợi hại chưa.

Bạch Thiển Dạ giãy giụa, lườm hắn nói:

- Biết ngay huynh bản tính có chết cũng không chịu sửa, vừa nãy đáng ra muội phải chọc giận huynh thêm chút nữa.

Lý Kỳ cười hì hì, lại ôm nàng qua, nhẹ nhàng hỏi:

- Thất nương, muội thật sự không giận ta à?

Bạch Thiển Dạ dựa vào lòng hắn, nói:

- Thật ra tại sao muội lại có thể giận huynh được,Vì huynh muội có thể không cần cả tính mạng, nhưng muội không thể vì huynh mà không quan tâm tới cảm nhận của cha mình, mặc kệ ông làm những chuyện lớn kia là đúng hay sai thì ông trước sau gì cũng là cha muội, ông đã nuôi dưỡng muội hai mươi năm trời, yêu thương chiều chuộng muội, muội tự hỏi mình có làm được việc bất cần tất cả để đến bên huynh không, điều này quá ích kỷ rồi

Càng ghi nhớ thì càng hận huynh hơn, muội lại thêm nhớ huynh hơn, trong một năm nay, không một giây một phút nào muội không nhớ huynh, muội thường nghĩ, nếu ngày đó muội không kiên trì như thế, cũng không thể lãng phí vô ích một năm vất vả này được. Hiện giờ sức khỏe của cha muội đã hoàn toàn hồi phục, hơn nữa dưới sự khuyên bảo của mẫu thân và thái sư, mặc dù ông ngoài miệng không nói ra, nhưng muội biết ông đã tha thứ cho huynh rồi, từ ngày đó muội càng thêm mong nhớ huynh hơn, ngày ngày đều mong huynh có thể sớm quay trở về

Lý Kỳ nghe xong vô cùng cảm động, càng ôm nàng chặt hơn, nói:

- Thât ra ta lúc nào cũng rất hiểu muội, trước giờ cũng chưa từng trách muội.

Bạch Thiển Dạ gắt giọng:

- Vậy mà khi nãy còn dữ với người ta như vậy.

Lý Kỳ nói:

- Ta cũng không muốn, chỉ là chuyến này ta đã nghĩ thông một đạo lý, đời người chỉ vẻn vẹn có mấy chục năm, nháy mắt đã trôi qua.Ta cũng không muốn lãng phí một khắc nào, ta có thể đối diện với thất bại, nhưng ta không muốn lưu bại một chút hối hận nào, cho nên trên đường về ta đã tính toán xong xuôi rồi, việc đầu tiên sau khi trở về là giảng hòa với muội, nhưng chẳng dễ dàng gì mới gặp được muội, muội lại lạnh đãm với ta như thế, điều này làm ta rất ấm ức, nên mới nói năng to tiếng chút, thực ra là ta đang giận chính mình mà thôi.

Bạch Thiển Dạ bỡn cợt cười nói:

- Có thể đường đường làm cho Xu Mật Sứ đây tức giận, e là chỉ có muội đứng thứ nhất rồi.

Lý Kỳ cười khổ sở nói:

- Loại đứng thứ nhất này không làm cũng được, Thất nương, từ sau đừng nổi giận với ta nữa, ta thật lòng không còn sức lực để trải qua thêm lần nữa đâu.

Khuôn miệng nhỏ nhắn của Bạch Thiển Dạ khẽ cong lên, bực mình nói:

- Huynh đúng là tên gian thương, sao huynh không nói là từ sau sẽ không chọc muội nổi giận nữa.

- Đây là làm…

Nói đến đây, mặt Lý Kỳ bỗng toát đầy mồ hôi hột, lời đã đến của miệng mà lại dừng lại

Bạch Thiển Dạ bật dậy, liếc mắt nhìn Lý Kỳ nói:

- Không phải bị muội nói trúng rồi đấy chứ.